小雪

唐代 无可
片片互玲珑,飞扬玉漏终。乍微全满地,渐密更无风。 集物圆方别,连云远近同。作膏凝瘠土,呈瑞下深宫。 气射重衣透,花窥小隙通。飘秦增旧岭,发汉揽长空。 迥冒巢松鹤,孤鸣穴岛虫。过三知腊尽,盈尺贺年丰。 委积休闻竹,稀疏渐见鸿。盖沙资澶漫,洒海助冲融。 草木潜加润,山河更益雄。因知天地力,覆育有全功。
piàn piàn líng lóng   fēi yáng lòu zhōng zhà wēi quán mǎn   jiàn gèng fēng
yuán fāng bié   lián yún yuǎn jìn tóng zuò gāo níng   chéng ruì xià shēn gōng
shè zhòng tòu   huā kuī xiǎo tōng piāo qín zēng jiù lǐng   hàn lǎn cháng kōng
jiǒng mào cháo sōng   míng xué dǎo chóng guò sān zhī jǐn   yíng chǐ nián fēng
wěi xiū wén zhú   shū jiàn jiàn hóng 鸿 gài shā chán màn   hǎi zhù chōng róng
cǎo qián jiā rùn   shān gèng xióng yīn zhī tiān   yǒu quán gōng