晓雪

宋代 周紫芝
湖色催清晓,风前一雪轻。不妨梅自笑,要与水争明。 万木云遮尽,千岩玉琢成。可怜青竹叶,寒甚与谁倾。
cuī qīng xiǎo   fēng qián xuě qīng fáng méi xiào yào   shuǐ zhēng míng    
wàn yún zhē jǐn   qiān yán zhuó chéng lián qīng zhú hán   shén shuí qīng