晓雪

元代 仇远
昏昏惨惨窗映月,索索飒飒风吹叶。 青童开门忽惊笑,昨夜庭心一寸雪。 东方日出雪渐融,檐花滴滴皆春风。 山村布被正酣卧,愁杀门前卖炭翁。
hūn hūn cǎn cǎn chuāng yìng yuè   suǒ suǒ fēng chuī
qīng tóng kāi mén jīng xiào   zuó tíng xīn cùn xuě
dōng fāng chū xuě jiàn róng   yán huā jiē chūn fēng
shān cūn bèi zhèng hān   chóu shā mén qián mài tàn wēng