晓雪

清代 黄景仁
先生屋小如宛邱,岁晏苦听风声愁。一宵风息得安寐,同云已阁低檐头。 晓来重衾足不热,却怪纸窗明太澈。小童狂喜排闼来,报道空庭已堆雪。 撒盐飞絮犹纷纷,隔却一纸无声闻。反披羊裘洞扉立,心目照曜寒无垠。 此时兴发睡魔去,今年见雪此初度。倾囊只合市村醪,炙砚还应遣长句。 微哦忽忽思前游,丙戌岁暮吴陵舟。压篷大雪苦无饮,至今典却相如裘。 回头此景如电掣,其间聚散复一瞥。范阳公子诗中豪,白战何曾持寸铁! 此雪应让燕山多,击筑故人悲且歌。寒夜谁来剡溪访,乘兴欲往将如何? 将如何,雪不止。随风飘扬低复起,散入千村万村里。 山僧执帚仰看天,昨夜厨空已无米。
xiān sheng xiǎo wǎn qiū   suì yàn tīng fēng shēng chóu xiāo fēng ān mèi   tóng yún yán tóu
xiǎo lái chóng qīn   què guài zhǐ chuāng míng tài chè xiǎo tóng kuáng pái lái   bào dào kōng tíng duī xuě
yán fēi yóu fēn fēn   què zhǐ shēng wén fǎn yáng qiú dòng fēi   xīn zhào yào hán yín
shí xīng shuì   jīn nián jiàn xuě chū qīng náng zhī shì cūn láo   zhì yàn hái yīng qiǎn cháng
wēi ò qián yóu   bǐng suì líng zhōu péng xuě yǐn   zhì jīn diǎn què xiàng qiú
huí tóu jǐng diàn chè   jiān sàn piē fàn yáng gōng shī zhōng háo   bái zhàn zēng chí cùn tiě  
xuě yīng ràng yān shān duō   zhù rén bēi qiě hán shuí lái shàn fǎng 访   chéng xìng wǎng jiāng  
jiāng   xuě zhǐ suí fēng piāo yáng   sàn qiān cūn wàn cūn
shān sēng zhí zhǒu yǎng kàn tiān   zuó chú kōng