晓行

明代 宋濂
荒鸡一再号,驱车事晨征。寂寂秋风萧,况此华月明。 万顷琉璃中,着吾一身行。肝胆尽冰雪,毛发亦含情。 超然鸿濛初,顿觉百虑溟。安得王子乔,为言此时情。
huāng zài hào   chē shì chén zhēng qiū fēng xiāo kuàng   huá yuè míng    
wàn qǐng liú li zhōng   zhe shēn xíng gān dǎn jǐn bīng xuě máo   hán qíng    
chāo rán hóng 鸿 méng chū   dùn jué bǎi míng ān wáng qiáo wéi   yán shí qíng