晓行

清代 郁永河
山色晓逾洁,溪声静自流。人言隔陇阪,犬吠出村陬。 细雨沾衣湿,轻寒动客愁。白云真可羡,舒捲在峰头。
shān xiǎo jié   shēng jìng liú rén yán lǒng bǎn   quǎn fèi chū cūn zōu
zhān shī 湿   qīng hán dòng chóu bái yún zhēn xiàn   shū juǎn zài fēng tóu