宵兴

宋代 孔平仲
我眠何由安,击鼓中夜起。出门若秉烛,月色照千里。 屋瓦微有光,纷纷雪正委。清寒薄驼裘,六合气如水。 既归整灯火,危坐阅书史。羸僮拭眼睫,侍我色不喜。 问之强应对,固以噤口齿。金壶涩冰澌,城上更屡死。 戍兵饱且昏,汗漫睡方美。援桴虽贱事,其实关众耳。 奈何司晨夕,倒错一至此。惟有赤帻鸡,嘐嘐鸣不已。
mián yóu ān   zhōng chū mén ruò bǐng zhú yuè   zhào qiān    
wēi yǒu guāng   fēn fēn xuě zhèng wěi qīng hán báo tuó qiú liù   shuǐ    
guī zhěng dēng huǒ   wēi zuò yuè shū shǐ léi tóng shì yǎn jié shì      
wèn zhī qiáng yìng duì   jìn kǒu chǐ 齿 jīn bīng chéng   shàng gèng    
shù bīng bǎo qiě hūn   hàn màn shuì fāng měi yuán suī jiàn shì   shí guān zhòng ěr    
nài chén   dǎo cuò zhì wéi yǒu chì xiāo   xiāo míng