晓行

宋代 汪元量
痴坐书窗待晓钟,背灯无语意无穷。 一家骨肉正愁绝,四海弟兄如梦同。 西舍东邻今日别,北鱼南雁几时通。 行行忍见御沟水,流出满江花片红。
chī zuò shū chuāng dài xiǎo zhōng   bèi dēng qióng  
jiā ròu zhèng chóu jué   hǎi xiōng mèng tóng  
西 shè dōng lín jīn bié   běi nán yàn shí tōng  
xíng xíng rěn jiàn gōu shuǐ   liú chū mǎn jiāng huā piàn hóng