消夏应社自拈何时可辍之何字时恰雨至

清代 陈忠平
了得顽儿事,馀情复可哦。凉风来未约,暑气散如何。 半晌嘈嘈雨,亭亭数柄荷。心中澄一片,绿荫不须多。
liǎo de wán ér shì   qíng ó liáng fēng lái wèi yuē   shǔ sàn
bàn shǎng cáo cáo   tíng tíng shù bǐng xīn zhōng chéng piàn   绿 yìn duō