潇潇雨 喷壶

清代 庄棫
闲庭无一事,听萧萧、叶响药栏频。似跳珠溅玉,洒来自密,喷处还匀。 多为盛将仙露,来写十分春。润逼衣篝静,美景良辰。 谁把玲珑巧凿,向清泉一掬,只为芳尘。便柔荑纤手,都是灌花人。 料灵苗、能解滋味;涨香泥、不藉雨和云。花间隐、问壶公去,可许容身。
xián tíng shì   tīng xiāo xiāo xiǎng yào lán pín shì tiào zhū jiàn lái   pēn chù   hái yún      
duō wèi shèng jiāng xiān   lái xiě shí fēn chūn rùn gōu jìng měi   jǐng liáng chén    
shuí líng lóng qiǎo záo   xiàng qīng quán   zhǐ wèi fāng chén biàn róu 便 qiàn shǒu dōu   shì guàn huā rén    
liào líng miáo néng jiě wèi zhǎng   xiāng jiè yún huā jiān yǐn wèn gōng róng shēn