晓仙谣

唐代 温庭筠
玉妃唤月归海宫,月色澹白涵春空。银河欲转星靥靥, 碧浪叠山埋早红。宫花有露如新泪,小苑丛丛入寒翠。 绮阁空传唱漏声,网轩未辨凌云字。遥遥珠帐连湘烟, 鹤扇如霜金骨仙。碧箫曲尽彩霞动,下视九州皆悄然。 秦王女骑红尾凤,半空回首晨鸡弄。雾盖狂尘亿兆家, 世人犹作牵情梦。
fēi huàn yuè guī hǎi gōng   yuè dàn bái hán chūn kōng yín zhuǎn xīng  
làng dié shān mái zǎo hóng gōng huā yǒu xīn lèi   xiǎo yuàn cóng cóng hán cuì
kōng chuán chàng lòu shēng   wǎng xuān wèi biàn líng yún yáo yáo zhū zhàng lián xiāng yān  
shàn shuāng jīn xiān xiāo jìn cǎi xiá dòng   xià shì jiǔ zhōu jiē qiǎo rán
qín wáng hóng wěi fèng   bàn kōng huí shǒu chén nòng gài kuáng chén 亿 zhào jiā  
shì rén yóu zuò qiān qíng mèng