萧相公宅遇自远禅师,有感而赠
宦途堪笑不胜悲,昨日荣华今日衰。转似秋蓬无定处,
长于春梦几多时。半头白发惭萧相,满面红尘问远师。
应是世间缘未尽,欲抛官去尚迟疑。
huàn
宦
tú
途
kān
堪
xiào
笑
bù
不
shèng
胜
bēi
悲
,
zuó
昨
rì
日
róng
荣
huá
华
jīn
今
rì
日
shuāi
衰
。
。
zhuǎn
转
shì
似
qiū
秋
péng
蓬
wú
无
dìng
定
chǔ
处
,
cháng
长
yú
于
chūn
春
mèng
梦
jǐ
几
duō
多
shí
时
。
。
bàn
半
tóu
头
bái
白
fà
发
cán
惭
xiāo
萧
xiāng
相
,
mǎn
满
miàn
面
hóng
红
chén
尘
wèn
问
yuǎn
远
shī
师
。
。
yìng
应
shì
是
shì
世
jiān
间
yuán
缘
wèi
未
jǐn
尽
,
yù
欲
pāo
抛
guān
官
qù
去
shàng
尚
chí
迟
yí
疑
。
。