潇湘逢故人慢 拟王和甫

明代 韩洽
园亭晴敞,正梁飞旧燕,林唱新蝉。望清景无边,有青峰回合,碧渚相连。 葛衣纱帻,对南薰、一曲虞弦。起无限、乡心别恨,潇湘夜雨朝烟。 曲终也,余韵在,见游鱼浴鹭、出没波间。爱褥草芊绵,更秾柳垂池,翠柏参天。 日长人倦,向北窗、欹枕高眠。愁魂绕、沧浪云梦,片时行尽三千。
yuán tíng qíng chǎng   zhèng liáng fēi jiù yàn   lín chàng xīn chán wàng qīng jǐng biān yǒu   qīng fēng huí   zhǔ xiāng lián    
shā   duì nán xūn xián xiàn xiāng xīn bié hèn xiāo xiāng   cháo yān        
zhōng   yùn zài   jiàn yóu chū jiān ài cǎo qiān mián gèng nóng   liǔ chuí chí cuì bǎi   cān tiān      
cháng rén juàn   xiàng běi chuāng zhěn gāo mián chóu hún rào cāng làng yún mèng piàn shí háng   jǐn sān qiān