潇湘二十韵

唐代 齐己
二水远难论,从离向坎奔。冷穿千嶂脉,清过几州门。 阔去都凝白,傍来尽带浑。经游闻舜禹,表里见乾坤。 浦静鱼闲钓,湾凉雁自屯。月来分夜底,云度见秋痕。 暮气藏邻寺,寒涛聒近村。离骚传永恨,鼓瑟奏遗魂。 雾拥鱼龙窟,槎欹岛屿根。秋风帆上下,落日树沈昏。 柳少沙洲缺,苔多古岸存。禽巢依橘柚,獭径入兰荪。 色自江南绝,名闻海内尊。吴头雄莫遏,汉口壮堪吞。 寥泬晴方映,冯夷信忽翻。渡遥峰翠叠,汀小荻花繁。 势接湖烟涨,声和瘴雨喷。急摇吟客舫,狂溅野人樽。 疏凿谁穷本,澄鲜自有源。对兹伤九曲,含浊出昆仑。
èr shuǐ yuǎn nán lùn   cóng xiàng kǎn bēn lěng chuān 穿 qiān zhàng mài   qīng guò zhōu mén
kuò dōu níng bái   bàng lái jǐn dài hún jīng yóu wén shùn   biǎo jiàn qián kūn
jìng xián diào   wān liáng yàn tún yuè lái fēn   yún jiàn qiū hén
cáng lín   hán tāo guā jìn cūn sāo chuán yǒng hèn   zòu hún
yōng lóng   chá dǎo 屿 gēn qiū fēng fān shàng xià   luò shù shěn hūn
liǔ shǎo shā zhōu quē   tái duō àn cún qín cháo yòu   jìng lán sūn
jiāng nán jué   míng wén hǎi nèi zūn tóu xióng è   hàn kǒu zhuàng kān tūn
liáo jué qíng fāng yìng   féng xìn fān yáo fēng cuì dié   tīng xiǎo huā fán
shì jiē yān zhǎng   shēng zhàng pēn yáo yín fǎng   kuáng jiàn rén zūn
shū záo shuí qióng běn   chéng xiān yǒu yuán duì shāng jiǔ   hán zhuó chū kūn lún