晓雾行

宋代 李新
山川蒸空气充塞,宇宙冥冥昼昏黑。 九州四海安在哉,出门寸步迷南北。 赤乌觜距非不刚,执辔神人身更长。 胡为柔濡甘隐翳,坐令万里无晶光。 我欲奋袂挥霜刀,恨身无翼愁天高。 茫然一身不可断,力微援寡诚徒劳。 安得长风生海边,扫院氛秽开青天, 葵藿倾心知所向,共看白日当空悬。
shān chuān zhēng kōng chōng   zhòu míng míng zhòu hūn hēi
jiǔ zhōu hǎi ān zài zāi   chū mén cùn nán běi
chì fēi gāng   zhí pèi shén rén shēn gèng zhǎng
wéi róu gān yǐn   zuò lìng wàn jīng guāng
fèn mèi huī shuāng dāo   hèn shēn chóu tiān gāo
máng rán shēn duàn   wēi yuán guǎ chéng láo
ān cháng fēng shēng hǎi biān   sǎo yuàn fēn huì kāi qīng tiān  
kuí huò qīng xīn zhī suǒ xiàng   gòng kàn bái dāng kōng xuán