小王亲迎赋此赠行卒间聊遗鄙怀

宋代 洪皓
混同江水秀可掬,李氏太师女如玉, 妇德妇功应夙成,施鞶施衽变初熟。 舜华美艳年逾笄,未遭良匹求名族。 风流儒雅王家郎,并食东床坦其腹。 纳幣委禽六礼忧,送车百两皆丹毂。 三星在天四月中,今夕何夕会花烛。 绸缪谨始待如宾,伉俩要终贵和睦。 且闻祁祁多娣媵,将见诜诜众似续。 我来乞盟阅八千,除馆又经融火六。 老母八十漫嗟予,男女有九赋采绿。 固知我后恤不遑,人岂无情捐骨肉。 万里一身祗自怜,其谁高义哀茕独。 况复恶疾屡缠绵,呼天耻作穷途哭。 因子告行遂赠言,忽忘旧学膺天禄。
hùn tóng jiāng shuǐ xiù   shì tài shī  
gōng yīng chéng   shī pán shī rèn biàn chū shú  
shùn huá měi yàn nián   wèi zāo liáng qiú míng  
fēng liú wáng jiā láng   bìng shí dōng chuáng tǎn  
wěi qín liù yōu   sòng chē bǎi liǎng jiē dān  
sān xīng zài tiān yuè zhōng   jīn huì huā zhú  
chóu móu jǐn shǐ dài bīn   kàng liǎ yào zhōng guì  
qiě wén duō yìng   jiāng jiàn shēn shēn zhòng  
lái méng yuè qiān   chú guǎn yòu jīng róng huǒ liù  
lǎo shí màn jiē   nán yǒu jiǔ cǎi 绿  
zhī hòu huáng   rén qíng juān ròu  
wàn shēn zhī lián   shuí gāo āi qióng  
kuàng è chán mián   tiān chǐ zuò qióng  
yīn gào xíng suì zèng yán   wàng jiù xué yīng tiān