晓望海山

宋代 陆游
暮山青尚浅,晓山如黛染。 开窗望海山,天清雾方歛。 向来六月中,黑云齐如截,苍龙下曳尾,卷雨洒炎热。 造物信老手,忽作万里秋,刻削此孤峭,巉然消客愁。 岂无一布帆,寄我浩荡意;会当驾长风,清啸遗世事。
shān qīng shàng qiǎn   xiǎo shān dài rǎn
kāi chuāng wàng hǎi shān   tiān qīng fāng hān
xiàng lái liù yuè zhōng   hēi yún jié   cāng lóng xià wěi   juǎn yán
zào xìn lǎo shǒu   zuò wàn qiū   xuē qiào   chán rán xiāo chóu
fān   hào dàng   huì dāng jià cháng fēng   qīng xiào shì shì