晓望

唐代 杜甫
白帝更声尽,阳台曙色分。高峰寒上日,叠岭宿霾云。 地坼江帆隐,天清木叶闻。荆扉对麋鹿,应共尔为群。
bái gèng shēng jǐn   yáng tái shǔ fēn gāo fēng hán shàng   dié lǐng 宿 mái yún
chè jiāng fān yǐn   tiān qīng wén jīng fēi duì 鹿   yīng gòng ěr wèi qún