小童薛阳陶吹觱栗歌(和浙西李大夫作)

唐代 白居易
剪削干芦插寒竹,九孔漏声五音足。近来吹者谁得名, 关璀老死李衮生。衮今又老谁其嗣,薛氏乐童年十二。 指点之下师授声,含嚼之间天与气。润州城高霜月明, 吟霜思月欲发声。山头江底何悄悄,猿声不喘鱼龙听。 翕然声作疑管裂,诎然声尽疑刀截。有时婉软无筋骨, 有时顿挫生棱节。急声圆转促不断,轹轹辚辚似珠贯。 缓声展引长有条,有条直直如笔描。下声乍坠石沉重, 高声忽举云飘萧。明旦公堂陈宴席,主人命乐娱宾客。 碎丝细竹徒纷纷,宫调一声雄出群。众音覙缕不落道, 有如部伍随将军。嗟尔阳陶方稚齿,下手发声已如此。 若教头白吹不休,但恐声名压关李。
jiǎn xuē gàn chā hán zhú   jiǔ kǒng lòu shēng yīn jìn lái chuī zhě shuí míng  
guān cuǐ lǎo gǔn shēng gǔn jīn yòu lǎo shuí   xuē shì tóng nián shí èr
zhǐ diǎn zhī xià shī shòu shēng   hán jiáo zhī jiān tiān rùn zhōu chéng gāo shuāng yuè míng  
yín shuāng yuè shēng shān tóu jiāng qiāo qiāo   yuán shēng chuǎn lóng tīng
rán shēng zuò guǎn liè   rán shēng jǐn dāo jié yǒu shí wǎn ruǎn jīn  
yǒu shí dùn cuò shēng léng jié shēng yuán zhuǎn duàn   lín lín shì zhū guàn
huǎn shēng zhǎn yǐn zhǎng yǒu tiáo   yǒu tiáo zhí zhí miáo xià shēng zhà zhuì shí chén zhòng  
gāo shēng yún piāo xiāo míng dàn gōng táng chén yàn   zhǔ rén mìng bīn
suì zhú fēn fēn   gōng diào shēng xióng chū qún zhòng yīn luó dào  
yǒu suí jiāng jūn jiē ěr yáng táo fāng zhì chǐ 齿   xià shǒu shēng
ruò jiào tóu bái chuī xiū   dàn kǒng shēng míng guān