啸亭纳凉

宋代 刘敞
翻翻竹梢叶,习习蘋末风。水气稍澄澈,云阴反蒙笼。 解襟面虚旷,幽兴欲飞冲。得意耻独善,慨然环堵中。
fān fān zhú shāo   píng fēng shuǐ shāo chéng chè   yún yīn fǎn méng lóng
jiě jīn miàn kuàng   yōu xīng fēi chōng chǐ shàn   kǎi rán huán zhōng