小亭落成都官有诗次韵以谢

宋代 洪皓
我被儒冠误此身,公缘何事作流人。 琼葩乍折香胜雪,玉版初尝暖似春。 月桂他年应独拍,琼林今日遂重新。 披襟散发无妨醉,况有红妆二八陈。
bèi guān shēn   gōng yuán shì zuò liú rén  
qióng zhà zhé xiāng shèng xuě   bǎn chū cháng nuǎn shì chūn  
yuè guì nián yīng pāi   qióng lín jīn suì chóng xīn  
jīn sàn fáng zuì   kuàng yǒu hóng zhuāng èr chén