小亭

宋代 程公许
道义日群居,间暇一游息。 小亭拥芳荣,长江鉴空碧。 风雩不尽春,庭草有生色, 习学自孔氏,深体而默识。
dào qún   jiān xiá yóu  
xiǎo tíng yōng fāng róng   cháng jiāng jiàn kōng  
fēng jìn chūn   tíng cǎo yǒu shēng  
xué kǒng shì   shēn ér shí