效陶彭泽

唐代 司马扎
一梦倏已尽,百年如露草。独有南山高,不与人共老。 尊中贮灵味,无事即醉倒。何必鸣鼓钟,然后乐怀抱。 轻波向海疾,浮云归谷早。形役良可嗟,唯能徇天道。
mèng shū jǐn   bǎi nián cǎo yǒu nán shān gāo   rén gòng lǎo
zūn zhōng zhù líng wèi   shì zuì dào míng zhōng   rán hòu huái 怀 bào
qīng xiàng hǎi   yún guī zǎo xíng liáng jiē   wéi néng xùn tiān dào