晓叹

宋代 陆游
一鸦飞鸣窗已白,推枕欲起先叹息。 翠华东巡五十年,赤县神州满戎狄。 主忧臣辱古所云,世间有粟吾得食!少年论兵实狂妄,谏官劾奏当窜殛。 不为孤囚死岭海,君恩如天岂终极。 容身有禄愧满颜,灭贼无期泪横臆。 未闻含桃荐宗庙,至今铜驼没荆棘。 幽并从古多烈士,悒悒可令长失职?王师入秦驻一月,传檄足定河南北。 安得扬鞭出散关,下令一变旌旗色!
fēi míng chuāng bái   tuī zhěn xiān tàn  
cuì huá dōng xún shí nián   chì xiàn shén zhōu mǎn róng  
zhǔ yōu chén suǒ yún   shì jiān yǒu shí   shào nián lùn bīng shí kuáng wàng   jiàn guān zòu dāng cuàn  
wéi qiú lǐng hǎi   jūn ēn tiān zhōng  
róng shēn yǒu kuì mǎn yán   miè zéi lèi héng  
wèi wén hán táo jiàn zōng miào   zhì jīn tóng tuó méi jīng  
yōu bìng cóng duō liè shì   lìng zhǎng shī zhí   wáng shī qín zhù yuè   chuán dìng nán běi  
ān yáng biān chū sàn guān   xià lìng biàn jīng