晓思

宋代 陆游
昏昏断梦带余酲,散发披衣坐待明。 城角吹残河渐隐,海氛消尽日初生。 老农自得当年乐,痴子方争後世名。 莫怪闭门常嬾出,即今车盖为谁倾?
hūn hūn duàn mèng dài chéng   sàn zuò dài míng
chéng jiǎo chuī cán jiàn yǐn   hǎi fēn xiāo jìn chū shēng
lǎo nóng dàng nián   chī fāng zhēng hòu shì míng
guài mén cháng lǎn chū   jīn chē gài wèi shuí qīng