萧时中挽诗

明代 杨士奇
当日兴贤对大廷,天门金榜冠群英。一经勤苦承家世,千载遭逢荷圣明。 溟海鹍鹏真自致,兰苕翡翠不胜清。可怜万里归埋玉,欲赋招魂惨不成。
dāng xīng xián duì tíng   tiān mén jīn bǎng guān qún yīng jīng qín chéng jiā shì qiān   zǎi zāo féng shèng míng    
míng hǎi kūn péng zhēn zhì   lán tiáo fěi cuì shèng qīng lián wàn guī mái   zhāo hún cǎn chéng