小诗奉送择之仁友赴漕台之招后篇喜赵公之得士而不敢致私怨焉然别怀黯然不能成章亦足以见区区也二首 其一

宋代 朱熹
之子论交久,深衷两自知。提携方有赖,离索遽成悲。 圣处应无数,书来肯见私。临分莫惆怅,努力共心期。
zhī lùn jiāo jiǔ   shēn zhōng liǎng zhī xié fāng yǒu lài   suǒ chéng bēi
shèng chù yīng shù   shū lái kěn jiàn lín fēn chóu chàng   gòng xīn