【小石调】归来乐

元代 未知作者
罢罢耍耍,茫茫世界尽宽大。五斗米折不得彭泽腰,一碗饭受不得淮阴跨。 种几亩邵平瓜,卜几文君平卦。哈哈,快活煞!心窝里无牵挂,耳跟厢没嘈杂。 哈哈,世上人劳劳堪讶! 你看那秦代长城替别人打,汉朝陵寝被偷儿挖。魏时铜雀台,到如今无片瓦。 哈哈,名利场最兜搭!班定远玉门关,枉白了青丝发。马新息铜柱标,抵不得明 珠价。哈哈,却更有几般堪讶! 动不动说甚么玉堂金马,虚费了文园笔札。只恐怕渴死了汉相如,空落下文 君再寡。哈哈,到头来都是假!总饶你事业伊周,文章董贾,少不得北邙山下。 哈哈,俺归去也呀! 身不关陶唐禹夏,梦不想谋王定霸。容膝的是竹椽茅檐,点景的是琴棋书画, 忘机的是鸥鱼凫鸭。更有那橘柚园遮周匝,兰地平坡凸凹。俺可也不痴又不呆, 不聋又不哑。谁肯把韶光来虚那?哈哈,俺归去也呀! 从负郭问桑麻,遇邻翁数花甲。铁笛儿在牛角上挂,酒瓢儿在渔竿上插,诗 囊儿在驴背上跨。眼底事抛却了万万千千,杯中物直饮到七七八八。欢百岁谁似 咱?哈哈,要罢便罢!分付与风月烟霞,准备着归家来耍耍。
shuǎ shuǎ   máng máng shì jiè jǐn kuān dǒu zhé péng yāo   wǎn fàn shòu huái yīn kuà
zhǒng shào píng guā   bo wén jūn píng guà   kuài huo shā   xīn qiān guà   ěr gēn xiāng méi cáo
  shì shàng rén láo láo kān  
kàn qín dài cháng chéng bié rén   hàn cháo líng qǐn bèi tōu ér wèi shí tóng què tái   dào jīn piàn
  míng chǎng zuì dōu   bān dìng yuǎn mén guān   wǎng bái le qīng xīn tóng zhù biāo   míng
zhū jià   què gèng yǒu bān kān  
dòng dòng shuō shèn me táng jīn   fèi le wén yuán zhá zhǐ kǒng le hàn xiàng   kōng xià wén
jūn zài guǎ   dào tóu lái dōu shì jiǎ   zǒng ráo shì zhōu   wén zhāng dǒng jiǎ   shào běi máng shān xià
  ǎn guī ya  
shēn guān táo táng xià   mèng xiǎng móu wáng dìng róng de shì zhú chuán máo yán   diǎn jǐng de shì qín shū huà  
wàng de shì ōu gèng yǒu yòu yuán zhē zhōu   lán píng āo ǎn chī yòu dāi  
lóng yòu shuí kěn sháo guāng lái     ǎn guī ya  
cóng guō wèn sāng   lín wēng shù huā jiǎ tiě ér zài niú jiǎo shàng guà   jiǔ piáo ér zài gān 竿 shàng chā   shī
náng ér zài bèi shàng kuà yǎn shì pāo què le wàn wàn qiān qiān   bēi zhōng zhí yǐn dào huān bǎi suì shuí shì
zán     yào biàn 便   fēn fēng yuè yān xiá   zhǔn bèi zhe guī jiā lái shuǎ shuǎ