晓色

元代 谢宗可
远似烟霏近又空,非明非夜两朦胧。一天清露洗难退,几树暗云遮不穷。 画角楼台浓淡里,残灯院落有无中。苍茫半逐鸡声散,又被朝阳染作红。
yuǎn shì yān fēi jìn yòu kōng   fēi míng fēi liǎng méng lóng tiān qīng nán tuì 退   shù àn yún zhē qióng
huà jiǎo lóu tái nóng dàn   cán dēng yuàn luò yǒu zhōng cāng máng bàn zhú shēng sàn   yòu bèi zhāo yáng rǎn zuò hóng