晓起闻雨

宋代 范成大
老来稍喜睡魔清,兀坐枯株听五更。 萧索轮囷怜烛烬,飞扬跋扈厌蚊声。 登高事了从教雨,刈熟人忙却要晴。 莫教西成便无虑,大须浓日晒香秔。
lǎo lái shāo shuì qīng   zuò zhū tīng gēng
xiāo suǒ lún qūn lián zhú jìn   fēi yáng yàn wén shēng
dēng gāo shì le cóng jiào   shú rén máng què yào qíng
jiào 西 chéng biàn 便   nóng shài xiāng jīng