晓起闻明仲谒空叔尝过门追已无及继读观雾长

宋代 刘子翚
公才凛若干将铸,胆落诗流失以倨。 弄毫邂逅即挥奇,造化玄机悉披露。 凌晨访客忽飞筇,双涧徐穿碧交互。 笑声只在竹林东,梦破急追无复处。 是时秋雾正涵空,润气一解骄阳怒。 霏霏半掩景贤峰,翳翳全没屯中树。 初疑争先摩玉垒,惊尘漠漠桑乾渡。 又如怀渴望梅林,细雨蒙蒙江左路。 烦公一吐胸中豪,与此氤氲角驰鹜。 可怜南山玄豹姿,终以班班作身误。 何如雾隐长暗然,岂用毛采夸夭嫮。 沾濡稻垄更潸珠,联络松岗尚横素。 南箕忽哆遂雄吞,顾视怳若南柯寤。 向来昧昧六合间,日月山河但如故。 世缘所遇孰非虚,不具真眼那能觑。 醯鸡瓮裹有全痴,陷虎机中惟一悟。 我虽不获从斯游。兀坐深观亦同趣。 况知陶令有名酒,未觉许询无胜具。 便思追膛胡公墩,恐激长言又生怖。 愿低笔力许我陪,韩孟才悬亦联句。
gōng cái lǐn ruò gàn jiàng zhù   dǎn luò shī liú shī  
nòng háo xiè hòu huī   zào huà xuán  
líng chén fǎng 访 fēi qióng   shuāng jiàn chuān 穿 jiāo  
xiào shēng zhī zài zhú lín dōng   mèng zhuī chù  
shì shí qiū zhèng hán kōng   rùn jiě jiāo yáng  
fēi fēi bàn yǎn jǐng xián fēng   quán méi tún zhōng shù  
chū zhēng xiān lěi   jīng chén sāng qián  
yòu huái 怀 wàng méi lín   méng méng jiāng zuǒ  
fán gōng xiōng zhōng háo   yīn yūn jiǎo chí  
lián nán shān xuán bào 姿   zhōng bān bān zuò shēn  
yǐn zhǎng àn rán   yòng máo cǎi kuā yāo  
zhān dào lǒng gèng shān zhū   lián luò sōng gǎng shàng héng  
nán duō suì xióng tūn   shì huǎng ruò nán  
xiàng lái mèi mèi liù jiān   yuè shān dàn  
shì yuán suǒ shú fēi   zhēn yǎn néng  
wèng guǒ yǒu quán chī   xiàn zhōng wéi  
suī huò cóng yóu zuò shēn guān tóng    
kuàng zhī táo lìng yǒu míng jiǔ   wèi jué xún shèng  
biàn 便 zhuī táng gōng dūn   kǒng cháng yán yòu shēng  
yuàn péi   hán mèng cái xuán lián