晓起 其一

宋代 许及之
晚羃花房露霭霏,晓绷初脱笋芽肥。海棠已退来禽舍,滴滴胭脂正满枝。
wǎn huā fáng ǎi fēi   xiǎo bēng chū tuō sǔn féi hǎi táng tuì lái 退 qín shě   yān zhī zhèng mǎn zhī