晓晴

宋代 虞俦
屋角勃姑时自唤,篱根络纬竞先鸣。 刈禾政想頳肩重,扬秕那愁眯目轻。 考满我应书下下,赈荒人谓策平平。 回思旧岁民情恶,不但中山有啜羹。
jiǎo shí huàn   gēn luò wěi jìng xiān míng  
zhèng xiǎng chēng jiān zhòng   yáng chóu qīng  
kǎo mǎn yìng shū xià xià   zhèn huāng rén wèi píng píng  
huí jiù suì mín qíng è   dàn zhōng shān yǒu chuò gēng