晓晴

宋代 姜特立
晴光弄晓色,云物共昭回。 岂唯山川豁,觉我怀抱开。 便欲御冷风,飘摇跨蓬莱。 不视人世间,往往隔嚣埃。
qíng guāng nòng xiǎo   yún gòng zhāo huí  
wéi shān chuān huō   jué huái 怀 bào kāi  
biàn 便 lěng fēng   piāo yáo kuà péng lái  
shì rén shì jiān   wǎng wǎng xiāo āi