晓晴

清代 胤禛
晓起浮窗日色明,苔痕滋碧露光莹。绕阶几树看花发,对岸一声听鸟鸣。 波剌游鱼翻浪急,低徊舞蝶傍帘轻。春云漠漠寒偏峭,默乞天公十日晴。
xiǎo chuāng míng   tái hén guāng yíng rào jiē shù kàn huā duì   àn shēng tīng niǎo míng    
yóu fān làng   huí dié bàng lián qīng chūn yún hán piān qiào   tiān gōng shí qíng