晓晴

唐代 李白
野凉疏雨歇,春色遍萋萋。鱼跃青池满,莺吟绿树低。 野花妆面湿,山草纽斜齐。零落残云片,风吹挂竹谿。
liáng shū xiē   chūn biàn yuè qīng chí mǎn   yīng yín 绿 shù
huā zhuāng miàn shī 湿   shān cǎo niǔ xié líng luò cán yún piàn   fēng chuī guà zhú 谿