晓起临汝

宋代 黄庭坚
缺月欲峥嵘,鸣鸡有期信。 征人催夙驾,客梦未渠尽。 野荒多断桥,河冻无裂璺。 羸马踏冰翻,疑狐触林遁。 清风荡初日,乔木啭幽韵。 崧高忽在眼,岌峨临数郡。 玄云默垂空,意有万里润。 寒暗不成雨,卷怀就肤寸。 观象思古人,动静配天运。 物来斯一时,无得乃至顺。 凉暄但循环,用舍谁喜愠。 安得忘言者,与讲齐物论。
quē yuè zhēng róng   míng yǒu xìn
zhēng rén cuī jià   mèng wèi jǐn
huāng duō duàn qiáo   dòng liè wèn
léi bīng fān   chù lín dùn
qīng fēng dàng chū   qiáo zhuàn yōu yùn
sōng gāo zài yǎn   é lín shù jùn
xuán yún chuí kōng   yǒu wàn rùn
hán àn chéng   juǎn huái 怀 jiù cùn
guān xiàng rén   dòng jìng pèi tiān yùn
lái shí   de nǎi zhì shùn
liáng xuān dàn xún huán   yòng shè shuí yùn
ān wàng yán zhě   jiǎng lùn