晓起见咏馨来信有作

明代 李达
吾乡亦云大,人物亦云冗。而我归丘园,惟以书自拥。 人皆好丝麻,菅蒯肯轻重?人皆好鼎鼐,康瓠但惭悚。 不足令诸公,视警而听耸。自叹所抱陋,大本见臃肿。 吾其耳聋欤,众论徒汹汹。吾其目盲欤,文章徒种种。 冯公爱我者,书来荷光宠。忽如得良医,眼明耳不壅。 醒时既如此,梦亦继跟踵。前岁未相识,论诗贾馀勇。 自别广陵后,神游无梏拲。接闾而连阎,常如足病尰。 阻海而负山,常如袂相捧。交谊近而失,不如远而巩。
xiāng yún   rén yún rǒng ér guī qiū yuán wéi   shū yōng    
rén jiē hǎo   jiān kuǎi kěn qīng zhòng   rén jiē hǎo dǐng nài   kāng dàn cán sǒng  
lìng zhū gōng   shì jǐng ér tīng sǒng tàn suǒ bào lòu   běn jiàn yōng zhǒng    
ěr lóng   zhòng lùn xiōng xiōng máng wén   zhāng zhǒng zhǒng    
féng gōng ài zhě   shū lái guāng chǒng liáng yǎn   míng ěr yōng    
xǐng shí   mèng gēn zhǒng qián suì wèi xiāng shí lùn   shī jiǎ yǒng    
bié guǎng 广 líng hòu   shén yóu gǒng jiē ér lián yán cháng   bìng zhǒng    
hǎi ér shān   cháng mèi xiāng pěng jiāo jìn ér shī   yuǎn ér gǒng