晓起

宋代 刘敞
栖乌未动清漏残,寥寥空堂生早寒。相重树色如泼墨,欲落月采成渥丹。 市声嘈嘈入人耳,自笑带星还若此。
wèi dòng qīng lòu cán   liáo liáo kōng táng shēng zǎo hán xiāng zhòng shù   luò yuè cǎi chéng dān
shì shēng cáo cáo rén ěr   xiào dài xīng hái ruò