晓起

宋代 范成大
窗明惊起倒裳衣,铃索频摇定怪迟。 即入簿书丛里去,少留欹枕听黄鹂。
chuāng míng jīng dǎo cháng   líng suǒ pín yáo dìng guài chí  
簿 shū cóng   shǎo liú zhěn tīng huáng