晓起

宋代 李新
晓禽聒起坐薪床,梳裹斑丝短短苍。 翁面拨来蛆子白,花心飞出蝶须黄。 游蜂声沓晨衙退,细篆香萦碧线长。 已约邻家来小饮,是中容得次公狂。
xiǎo qín guā zuò xīn chuáng   shū guǒ bān duǎn duǎn cāng
wēng miàn lái zi bái   huā xīn fēi chū dié huáng
yóu fēng shēng chén tuì 退   zhuàn xiāng yíng xiàn 线 zhǎng
yuē lín jiā lái xiǎo yǐn   shì zhōng róng gōng kuáng