孝女挽诗

清代 成鹫
何须慧剑断恩爱,儿女痴情等三昧。何须大药回死生,期颐殇夭皆刍灵。 君不见隐泉马卧仙,达天知命无拘牵。一朝孝女委幻泡,悲吟抆泪中拳拳。 问君孝女得闻否,细说聪明不去口。生来三岁识之无,率性因心成孝友。 移鞋扇枕奉晨昏,色笑承欢非暂偶。四岁受姆训,五岁习女红。 六岁七岁知大义,德言工貌咸贯通。年甫八岁齿加长,置身直与姬姜两。 蓬莱仙籍早知名,合浦明珠先去掌。病中诀别语喃喃,宽譬爷娘免悲怆。 明知寿夭天有权,生顺死安归自然。蜉蝣岂慕冥灵老,蕣华不羡赤松年。 呜呼,丈夫有女贤如此,莫怪痴情聊复尔。痛哭天低白日昏,猿鹤闻声皆陨涕。 无由招得女英魂,万古湘江同逝水。为君写作述哀词,留与人閒作青史。
huì jiàn duàn ēn ài   ér chī qíng děng sān mèi yào huí shēng   shāng yāo jiē chú líng    
jūn jiàn yǐn quán xiān   tiān zhī mìng qiān zhāo xiào wěi huàn pào bēi   yín wěn lèi zhōng quán quán    
wèn jūn xiào wén fǒu   shuō cōng ming kǒu shēng lái sān suì shí zhī shuài   xìng yīn xīn chéng xiào yǒu    
xié shān zhěn fèng chén hūn   xiào chéng huān fēi zàn ǒu suì shòu xùn   suì gōng    
liù suì suì zhī   yán gōng mào xián guàn tōng nián suì chǐ jiā 齿 cháng zhì   shēn zhí jiāng liǎng    
péng lái xiān zǎo zhī míng   míng zhū xiān zhǎng bìng zhōng jué bié nán nán kuān   niáng miǎn bēi chuàng    
míng zhī shòu 寿 yāo tiān yǒu quán   shēng shùn ān guī rán yóu míng líng lǎo shùn   huá xiàn chì sōng nián    
  zhàng yǒu xián   guài chī qíng liáo ěr tòng tiān bái hūn yuán   wén shēng jiē yǔn    
yóu zhāo yīng hún   wàn xiāng jiāng tóng shì shuǐ wèi jūn xiě zuò shù āi liú   rén xián zuò qīng shǐ