肖李才叔和篇末章有青蒲自是公家物之语再用韵为谢

宋代 许及之
踏破先生客位苔,诗仙凤沼得重裁。连城更枉捐双璧,二妙真堪共一台。 蝇到成时元误笔,蛇因添后失持杯。劝君休话青蒲事,妄想根苗莫更栽。
xiān sheng wèi tái   shī xiān fèng zhǎo zhòng cái lián chéng gèng wǎng juān shuāng èr   miào zhēn kān gòng tái    
yíng dào chéng shí yuán   shé yīn tiān hòu shī chí bēi quàn jūn xiū huà qīng shì wàng   xiǎng gēn miáo gèng zāi