萧炼师

元代 范梈
若有羽人吹洞箫,拂手不拾松门樵。身披破褐笠一瓢,独携云雾通青霄。 幼曾逢人越岭椒,教袭造化为科条。坐致雷雨不终朝,罔两不习持斧烧。 其徒夸者长哓哓,时夏汗流金石焦。山川圭璧走乘轺,大巫结舌小巫娇。 但见空宇行肖翘,人谓萧师服神僚。胡不试手须人邀?师乃含思坐中宵。 谓患不御犹助妖,便以诚意答狎调。至期发号从不骄,闭户赤脚飞招摇。 白鬣倏忽朱鳞超,赤日卷上青天潮。四郊泠泠苏旱苗,列缺一去天迢遥。 喁噞曲士暂颜销,何须坎鼓更烦嚣?争以俎豆相呼招,谁知玄功坐不要? 师方敛手归云寮,卧听流水鸣朱桥。采诗观外给空谣,我负师约秋光凋。 昨莫败叶西风飘,相思无由警岑寥。我作此诗比钩雕,谁其和者以报萧?
ruò yǒu rén chuī dòng xiāo   shǒu shí sōng mén qiáo shēn piáo   xié yún tōng qīng xiāo
yòu céng féng rén yuè lǐng jiāo   jiào zào huà wèi tiáo zuò zhì léi zhōng zhāo   wǎng liǎng chí shāo
kuā zhě zhǎng xiāo xiāo   shí xià hàn liú jīn shí jiāo shān chuān guī zǒu chéng yáo   jié shé xiǎo jiāo
dàn jiàn kōng xíng xiāo qiào   rén wèi xiāo shī shén liáo shì shǒu rén yāo   shī nǎi hán zuò zhōng xiāo
wèi huàn yóu zhù yāo   biàn 便 chéng xiá diào zhì hào cóng jiāo   chì jiǎo fēi zhāo yáo
bái liè shū zhū lín chāo   chì juǎn shàng qīng tiān cháo jiāo líng líng hàn miáo   liè quē tiān tiáo yáo
yóng yǎn shì zàn yán xiāo   kǎn gèng fán xiāo   zhēng dòu xiāng zhāo   shéi zhī xuán gōng zuò yào  
shī fāng liǎn shǒu guī yún liáo   tīng liú shuǐ míng zhū qiáo cǎi shī guān wài gěi kōng yáo   shī yuē qiū guāng diāo
zuó bài 西 fēng piāo   xiāng yóu jǐng cén liáo zuò shī gōu diāo   shuí zhě bào xiāo