晓凉闻莺

宋代 韩淲
茂树无风晓自凉,数声黄鸟啭圆吭。老身曳屣穿林去,一片荷香是小塘。
mào shù fēng xiǎo liáng   shù shēng huáng niǎo zhuàn yuán kēng lǎo shēn chuān lín 穿   piàn xiāng shì xiǎo táng