晓霁用前韵书怀二首 其二

明代 王守仁
涧草岩花欲斗纤,溪风林雪故争严。连歧尽说还宜麦,煮海何曾见作盐。 路断暂怜无过客,病馀兼喜曝晴檐。谪居亦自多清绝,门外群峰玉笋尖。
jiàn cǎo yán huā dòu xiān   fēng lín xuě zhēng yán lián jǐn shuō hái mài zhǔ   hǎi zēng jiàn zuò yán    
duàn zàn lián guò   bìng jiān qíng yán zhé duō qīng jué mén   wài qún fēng sǔn jiān