晓镜四吟有记

宋代 章甫
遥岑排翠晓窗前,透得虚空一线连。石可袖来犹有海,管如窥去岂无天。 养鸡若木忙中静,视虱如轮缺处圆。解到其间涵万有,本来光景总无边。
yáo cén pái cuì xiǎo chuāng qián   tòu kōng xiàn 线 lián shí xiù lái yóu yǒu hǎi   guǎn kuī tiān
yǎng ruò máng zhōng jìng   shì shī lún quē chù yuán jiě dào jiān hán wàn yǒu   běn lái guāng jǐng zǒng biān