晓迳

宋代 邓剡
晓风吹众绿,中含露气清。 振袂起行散,逍遥觉身轻。 爱彼檐卜香,淡然无世情。 依稀庞家女,提篮映篱行。 虽无膏沐意,皓质玉雪明。 相看味禅悦,何必话无生。
xiǎo fēng chuī zhòng 绿   zhōng hán qīng
zhèn mèi xíng sàn   xiāo yáo jué shēn qīng
ài yán bo xiāng   dàn rán shì qíng
páng jiā   lán yìng xíng
suī gào   hào zhì xuě míng
xiāng kàn wèi chán yuè   huà shēng