蟂矶次草泉心刘石门韵

明代 王守仁
江上孤臣一片心,几经漂没水痕深。 极怜撑住即从古,正恐崩颓或自今。 藓蚀秋螺残老翠,蟂鸣春雨落空音。 好携双鹤矶头坐,明月中宵一朗吟。
jiāng shàng chén piàn xīn   jīng piāo méi shuǐ hén shēn  
lián chēng zhù cóng   zhèng kǒng bēng tuí huò jīn  
xiǎn shí qiū luó cán lǎo cuì   xiāo míng chūn luò kōng yīn  
hǎo xié shuāng tóu zuò   míng yuè zhōng xiāo lǎng yín