晓鸡

宋代 刘克庄
绛帻昂然韵节清,不因风雪废长鸣。 初闻烟岫犹衔月,久听山城惭杀更。 惊起征夫茅店梦,唤回老将玉关情。 年来无复中宵舞,自笑功名一念轻。
jiàng áng rán yùn jié qīng   yīn fēng xuě fèi cháng míng
chū wén yān xiù yóu xián yuè   jiǔ tīng shān chéng cán shā gèng
jīng zhēng máo diàn mèng   huàn huí lǎo jiàng guān qíng
nián lái zhōng xiāo   xiào gōng míng niàn qīng